Tâm sự Nhật Việt: số 2 ngày 13.1.2023
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Vẫn biết hầu hết chúng ta sang Nhật Bản du học hay làm việc là để có một tương lai tươi sáng hơn cho bản thân mình và cho cả gia đình. Nhưng vẫn có những bạn sang Nhật để hi sinh bản thân mình làm việc cho những người không trân trọng, thừa nhận sự cố gắng ấy. Hãy đọc bài tâm sự có thật bên dưới và để lại suy nghĩ của bạn nhé.
Chào mọi người, có ai sang Nhật mà nặng gánh gia đình, làm suốt 3 năm qua chỉ để cho em trai hưởng như mình chưa ?
Nhà mình có 3 chị em, chị cả đi lấy chồng, mình là con thứ, dưới mình có một đứa em trai năm nay hơn 20 nữa. Từ nhỏ nhà hoàn cảnh khó khăn, có gì ngon hay lành lặn bố mẹ đều nhường cho em trai. Học hết cấp 3, mình trượt Đại học, bố mẹ nghe lời người quen khuyên nhủ, động viên mình đi lao động ở Nhật. Chẳng còn cách nào khác nên mình cũng đi, muốn thay đổi một môi trường mới tốt hơn.
Đơn mình đi là nông nghiệp, ai đi đơn nông nghiệp chắc biết vất vả như nào rồi đấy. Nhưng mình may mắn gặp được ông bà chủ tốt, senpai cũng hòa đồng nên cuộc sống bên này cũng tạm ổn, mỗi tháng cũng gom góp để dành gửi về nhà hơn 10man hoặc hơn để bố mẹ giữ hộ. Đưa bố mẹ giữ cũng yên tâm, nên chưa bao giờ mình hỏi là con để được bao nhiêu rồi. Nhưng nhẩm tính hơn 2 năm qua gửi về đều đặn, cũng phải hơn 200man rồi.
Sắp hết 3 năm hợp đồng, do có chút tay nghề nấu ăn, nên mình muốn hùn vốn cùng một người chị lấy chồng Nhật bên này mở một quán ăn do mình đứng tên. Cũng được bạn bè và người yêu động viên và giúp đỡ, nên mình cũng đã hỏi luật sư về thủ tục chuyển visa. Mọi chuyện tưởng là xong xuôi hết rồi, mình gọi điện hỏi bố mẹ số tiền tiết kiệm mình gửi về mấy năm nay, số còn lại để mình và người yêu thu xếp. Ai ngờ bố mình hỏi lại “Tiền nào, ở đâu ra, mua con xe cho thằng em mày chạy taxi từ tháng trước rồi còn gì”. Rồi bố bảo mình cứ ở lại đó mà làm, làm thuê chưa xong còn đòi làm chủ cái gì, từ từ. Còn em trai mình, ngay từ đầu tới cuối cũng không hề nói một câu gì.
Mình thực sự shock, bố mẹ mua xe cho em bằng tiền tích cóp bao nhiêu năm qua của mình mà không hề nói với mình một câu nào. Mình thực sự tức tới mức không thể thở nổi. Mẹ mình thì nhẹ nhàng hơn, bảo cho em nó mượn một thời gian, làm ăn ổn rồi em nó trả dần, nhưng mình biết với tính của em mình, sẽ chẳng bao giờ có đâu. Điều khiến mình thực sự phẫn uất nhất, chính là việc bố mẹ không hề nói gì với mình.
Người ta nói, gia đình là nơi để mình trở về, là nơi che chở cho con người ta trong mỗi giông bão cuộc đời. Nhưng với bản thân mình, ngay phút này đâu, mình không hề cảm nhận được điều đó. Đồng tiền thật đáng sợ.

